-
Chuyến bay của bệnh nhân tâm thần
Khi bệnh viện tâm thần bốc cháy, chính phủ huy động máy bay trực thăng đến đưa các bệnh nhân đến nơi an toàn. Trong chuyến bay, những ngườ...
-
Thạch thảo và em
Đồ thừa, đồ bỏ chị không thèm, em lượm lại mà em tự hào nhỉ? Đồ chị bỏ đi rồi, chị không bao giờ nhặt về em nhé. *** Ngày trước tôi từng...
-
Tỏ tình nhầm người
Các bạn đang đọc truyen online hay tại chuyên mục truyen cuoi vui Đang ngồi học thì con bé, ngồi bàn bên quăng qua cho mẩu giấy. Mở ra ...
-
Khoảng trời xanh màu lá
Đã đến lúc ta tạm biệt nỗi buồn. *** Tôi thường có những giấc mơ dài. Về một khoảng trời xanh màu lá. Nơi ấy bình yên nhưng cũng lặng l...
-
Đám cưới trên biển
Nhung tin anh, như người con gái luôn tin rằng khi mình nhìn thẳng về phía Mặt Trời, thì Mặt Trời cũng đang nhìn lại mình. *** Nhung gặp...
-
Mặt gì
Hai gã say đang trò chuyện trên đường về nhà: - Đẹp thật, nhìn trăng kìa! - Sai bét ! Đó là mặt trời ! - Họ cãi nhau cho đến khi g...
-
Tự tay giết nó
Binh nhì Ivan gọi điện về nhà cho mẹ, giọng uất ức: - Mẹ mua ngay cho con một con lợn! - Được rồi, mẹ sẽ mua. - Mẹ đặt tên c...
-
Anh thay áo rồi, mình chia tay thôi
Tâm khóc khi nhìn thấy anh trong chiếc sơ mi màu trắng. Thế là hết! Những nỗ lực cuối cùng để vớt vát một cuộc tình trở thành vô vọng. Trê...
-
Y thủ che thiên - Chương 15
Tuy rằng đả thông kinh mạch so với vận hành Chu vòng dễdàng hơn, nhưng mà quá trình này cũng không phải đơn giản, cho dù Mộ Chỉ Ly cốgắng...
-
Cho chắc ăn..
Các bạn đang doc truyen vui nhat tại chuyên mục truyen cuoi moi Trong phòng mạch, cụ gìa khai bệnh: - Thưa bác sĩ, dạo này tôi hay bị lú...
Đăng lúc 00:43 bởi Unknown
Chương 2 : Nợ duyên
“ Yêu anh đối với em có phải là quá khó không ? “
Trưa hôm đó về, mặc
dù bị mắng té tát nhưng nó chẳng thèm quan tâm. Nó bước từng bước chân nặng
trĩu lên phòng, nằm dài ra giường, suy nghĩ về những chuyện ngày hôm nay. Quả
thực hôm nay đã xảy ra rất nhiều chuyện, lòng nó có vẻ như đang rất hỗn loạn, cảm
xúc lẫn lộn, khóc có, cười có. Rồi bỗng nó chợt nhớ đến giấc mơ đó, cái giấc mơ
mà bị nó cho là “ ghê tởm “ không muốn nhắc đến. Phải chăng đó chỉ là một giấc
mơ, hay là linh tính cho những chuyện xảy ra sau này? Nằm suy nghĩ lung tung về
mọi thứ, nó chợt thiếp đi. Trong giấc ngủ say, nó khẽ mỉm cười. Có lẽ đó là một
giấc mơ đẹp…
Lúc nó thức dậy thì
trời cũng đã tối, nó tỉnh dậy trong trạng thái mệt mỏi, đầu tóc rối xù. Chạy ngay vào phòng WC nó vội rửa mặt, chải
tóc đàng hoàng rồi xuống nhà “ bái kiến quỷ bà bà “. Vừa bước xuống đã nghe thấy
tiếng “ quỷ bà bà “ lanh lảnh: “ Ngủ sướng hen, BIẾT MẤY GIỜ RỒI KHÔNG HẢ ?. NGỒI
XUỐNG BÀN ĂN CƠM, NHANH !!! “
Nó méo mặt, ngồi xuống
bàn ăn và bắt đầu ăn. Nhìn cái cách nó ăn cũng đủ biết nó không phải là con gái
rồi ( Không phải con gái thế nó là con gì nhỉ ? ). Quỷ bà bà lên tiếng:
-
Anh Đào, ăn xong con đi mua dùm mẹ vài vật dụng
cần thiết. Đi sớm về sớm, la cà như hồi trưa thì coi chừng đó. BIẾT CHƯA !
-
Dạ ! – Nó mếu máo.
Ăn cơm xong nó bước
ra khỏi nhà. Tuy đang là mùa hè nhưng thời tiết ban đêm ở đây rất lạnh. Nó lẩm
bẩm: “ Quỷ bà bà đáng ghét, trời tối rồi, còn lạnh thế này mà bắt ra ngoài mệt
chết được ! “.
Bất giác nó nhìn
lên bầu trời. Bầu trời hôm nay rất nhiều sao, những ngôi sao chiếu sáng lấp
lánh cả một màn đêm. Nó thốt lên : “ Woa, đẹp thật, chắc ba mình cũng là 1
trong những ngôi sao sáng lấp lánh đó. Ba ơi, ba nhớ phù hộ cho con nha. Con
yêu ba nhiều lắm ! “
Sau khi mua xong những
vật dụng mà mẹ nó dặn, nó lủi thủi đi về nhà. Bỗng nhiên nó thấy một chú mèo
con chạy xông ra đường, phía trước là chiếc xe ô tô đang lao tới. Theo phản xạ
nó xông ra , ôm chặt chú mèo con trong tay và không hề có ý định né đi. May mắn
cho nó là chiếc ô tô phanh lại đúng lúc, không thì đã có án mạng xảy ra rồi. Chủ
của chiếc xe bước xuống, mắng xối xả vào mặt nó:
-
Này, cô có biết nhìn đường không hả ? Tự nhiên
đang yên đang lành xông ra đường làm gì vậy ?. Tôi mà không phanh kịp thời là
cô phải nhập viện rồi đó. Hừ, bực mình thật.
-
Anh nói vậy mà không xem lại bản than mình à ?
Anh không thấy con mèo xông ra đó sao. Lỡ nó chết thì anh làm thế nào ? – Nó
đáp trả
Rồi nó ngước mặt
lên. Nó sững sờ vì người đứng trước mặt nó là anh chàng nó gặp hồi trưa. Nó mắt
chữ A mồm chữ O thốt lên:
-
Là anh hả ?
-
Ủa, cái cô nàng tôi gặp hồi trưa đây mà – Anh ta
ngạc nhiên.
-
Đúng là chúng ta có duyên thật, không ngờ lại được
gặp anh ở đây. Mà anh đi đâu đây, tôi đi mua đồ giúp mẹ.
-
Có ai bảo cô khai ra đâu mà nói ra hết vậy. Tôi
đi công chuyện, được chứ. À mà thôi đến giờ tôi phải đi rồi, thôi chào cô nhá.
Cô yên tâm, nếu có duyên, chúng ta nhất định sẽ gặp lại.
Anh ta vừa bước lên xe thì đã bị Anh Đào gọi lại:
-
Khoan đã, anh tên gì vậy ?
-
Tôi tên Thiếu Kì, còn cô ?
-
Tôi tên Anh Đào – Nó mỉm cười đáp trả.
-
Anh Đào, cái tên dễ thương đấy, hẹn gặp lại cô
vào một ngày không xa.
Chiếc xe lao đi nhanh vun vút như muốn xé toạt màn đêm, để lại nó ở đây.
Có vẻ như mặt nó đỏ ửng lên vì câu nói vừa rồi. “ Dễ Thương “ lần đầu tiên có
người khen nó như vậy ( Thực chất chỉ là khen cái tên thôi mà _ _ “ ).
Nó lại tiếp tục cuộc hành trình đi về nhà. Về đến trước cửa nhà, quỷ bà
bà đã chờ sẵn nó trước cổng từ bao giờ. Thấy nó, quỷ bà bà hét toáng lên:
-
Đã bảo đi mua đồ không được đi lung tung, tại
sao đi nguyên 1 tiếng đồng hồ mới về nhà hả ?
-
Dạ tại…..ờ ừm thồi con buồn ngủ quá, con đi ngủ
trước đây. Mẹ ngủ ngon.
Nói rồi nó
chạy thật nhanh để tránh bị quỷ bà bà chụp đầu. Quỷ bà bà tức tối la lên:
-
Con nhỏ kia, đứng lại mau cho mẹ ! Đúng là càng
ngày càng hư đốn, không dạy dỗ con là không được mà.
-
Hihi, con đâu có ngu mà ở lại chịu trận chứ.
Thôi con đi ngủ, mẹ ngủ ngon – Nó nháy mắt và để lại cho quỷ bà bà nguyên cục tức
không thể nuốt trôi.
Tìm kiếm : ...
Chuyên mục